Người tạo chuyển động phía sau những chiến dịch kinh doanh bùng nổ
Phía sau một con số doanh thu bứt phá hay một điểm phần trăm ARPU nhích lên trên toàn quốc, không chỉ có nỗ lực của tuyến bán hàng. Đó là kết tinh của một hệ thống vận hành thầm lặng: nghiên cứu thị trường, thiết kế chính sách, điều hành dữ liệu và kết nối nguồn lực.
Tại Ban Sản phẩm (VNPT VinaPhone), chị Nguyễn Ngọc Phượng – Chuyên viên Quản lý và Điều hành Chương trình Kinh doanh chính là người đồng hành xuyên suốt vòng đời của những chiến dịch ấy. Nhân dịp chị được đề cử Người lao động tiêu biểu năm 2026, TTNB đã có cuộc trò chuyện để giải mã công việc của người luôn "đứng sau những con số".

PV: Chị có thể chia sẻ công việc quản lý và điều hành chương trình kinh doanh của mình bao gồm những gì?
Nguyễn Ngọc Phượng: Tôi hình dung công việc của mình như một chuỗi khép kín, không phải một điểm dừng: hiểu thị trường và khách hàng, xác định cơ hội, thiết kế chính sách và chương trình, xây dựng bộ chỉ số, tổ chức triển khai, điều hành, đánh giá rồi tối ưu lại từ đầu. Tôi không đợi chương trình ban hành xong mới vào cuộc để theo dõi kết quả — tôi tham gia ngay từ khâu nghiên cứu thị trường, sản phẩm, đối thủ cạnh tranh và nhu cầu khách hàng, để xác định đâu là cơ hội kinh doanh thật sự đáng làm. Với dịch vụ Băng rộng cố định, bên cạnh phát triển thuê bao mới, tôi dành nhiều sự quan tâm cho tập khách hàng hiện hữu: khách hàng nào có khả năng nâng cấp gói, khách hàng nào phù hợp để sử dụng thêm MyTV, Mesh, Camera hay các dịch vụ giá trị gia tăng khác; đâu là cơ hội để nâng ARPU và gia tăng giá trị vòng đời khách hàng. Từ đó, tôi thiết kế các chương trình upsale, cross-sale, chính sách ưu đãi, cơ chế kênh bán và phương thức tiếp cận phù hợp cho từng nhóm. Sau khi chương trình được thiết kế, công việc của tôi chuyển sang điều hành: xác định mục tiêu, dựng chỉ số kết quả và chỉ số tiến trình, theo dõi dữ liệu hằng ngày, phối hợp với Ban Điều hành và các địa bàn, nhận diện điểm nghẽn và đề xuất giải pháp trước khi nó trở thành vấn đề lớn. Vì vậy, tôi luôn nói với đồng nghiệp rằng mình không theo dõi tiến độ một chương trình — mình quản trị cả vòng đời của nó.
PV: Một chương trình kinh doanh từ ý tưởng đến kết quả thường phải đi qua những bước nào? Đâu là khâu khó nhất?
Nguyễn Ngọc Phượng: Một ý tưởng hay, với tôi, mới chỉ là điểm khởi đầu. Để tạo ra kết quả, chương trình phải trả lời rõ ràng: khách hàng nào, nhu cầu gì, sản phẩm gì, chính sách ra sao, bán qua kênh nào, triển khai ở đâu, đo bằng chỉ số nào — và nếu chưa đạt thì điều chỉnh ở khâu nào trước tiên. Khâu tôi quan tâm nhất là khả năng triển khai thực tế tại địa bàn. Ở cấp Tổng Công ty, chúng tôi nhìn thấy bức tranh toàn quốc, nhưng mỗi địa bàn lại có đặc điểm thị trường, nguồn lực và cách bán khác nhau. Cái khó không phải là ra được một chủ trương đúng, mà là giữ được sự thống nhất về mục tiêu và cơ chế, trong khi vẫn đủ linh hoạt để từng địa bàn triển khai theo cách phù hợp với họ. Một phần việc tôi coi trọng ngang với thiết kế chính sách là dựng bộ chỉ số điều hành. Tôi không muốn đợi đến cuối chương trình mới biết đạt hay không đạt — chỉ số phải cho thấy chương trình đang đi đúng hướng hay không ngay trong lúc triển khai. Đó chính là ranh giới giữa việc báo cáo kết quả và việc quản trị kết quả.
PV: Trong công việc xây dựng các chương trình upsale, cross-sale, chị tiếp cận bài toán khách hàng như thế nào?
Nguyễn Ngọc Phượng: Tôi nghĩ ngày càng khó để dùng một chính sách giống nhau cho tất cả khách hàng — mỗi nhóm có nhu cầu, hành vi và khả năng chi trả khác nhau. Vì vậy, điểm bắt đầu của tôi không phải là “còn dịch vụ nào để bán thêm”, mà là phân nhóm khách hàng để tìm đúng cơ hội. Mục tiêu không phải chỉ là bán thêm dịch vụ, mà là trả lời cho được: khách hàng nào có khả năng mua, vì sao họ có khả năng mua, nên đưa ra ưu đãi gì, nội dung tư vấn nào phù hợp và nên tiếp cận qua kênh nào. Ví dụ trong chương trình Cross-sell toàn trình mà tôi cùng đồng nghiệp xây dựng, chúng tôi dựng một bộ dữ liệu khách hàng hợp nhất — gọi là Household ID — trên hơn 8 triệu thuê bao băng rộng cố định, rồi phân toàn bộ tập khách hàng thành 8 phân khúc từ F1 đến F8 theo mức độ đã sử dụng Fiber, MyTV, Mesh, di động hay dịch vụ an toàn bảo mật. Mỗi phân khúc chỉ nhận đúng một khuyến nghị phù hợp nhất tại một thời điểm, thay vì nhiều chương trình cùng gọi điện tư vấn chồng chéo một khách hàng như trước đây. Khi làm được điều đó, upsale và cross-sale không còn là một chiến dịch đẩy hàng, mà trở thành bán đúng nhu cầu, đúng khách hàng, đúng thời điểm.
PV: Chị đang ứng dụng Gen AI trong công việc của mình như thế nào?
Nguyễn Ngọc Phượng: Tôi nhìn Gen AI trước hết là công cụ giúp tăng tốc khả năng phân tích và cá nhân hóa. Với tập dữ liệu khách hàng lớn, AI có thể hỗ trợ nhận diện đặc điểm, gợi ý phân nhóm, xây dựng nội dung tư vấn và đề xuất cách tiếp cận phù hợp — những việc mà nếu làm thủ công sẽ mất rất nhiều thời gian. Trong chương trình Cross-sell toàn trình, chúng tôi dùng mô hình phân tích hành vi để tự động gợi ý “next best offer” cho từng khách hàng ngay tại điểm chạm — từ nhân viên kỹ thuật đến nhà, kênh Online, tổng đài cho đến ứng dụng MyVNPT — để đảm bảo dù khách hàng tiếp cận qua kênh nào cũng nhận được đúng một khuyến nghị phù hợp nhất. Nhưng AI không thay thế tư duy kinh doanh. AI giúp chúng tôi nhìn dữ liệu nhanh hơn; còn người làm chương trình vẫn phải là người trả lời thông tin đó có ý nghĩa gì, có phù hợp chiến lược hay không, và có khả thi khi triển khai thực tế không. Tôi tin tương lai không phải là AI làm thay con người, mà là con người biết dùng AI để ra quyết định tốt hơn và nhanh hơn.
PV: Chị còn tham gia xây dựng chính sách cho các kênh bán như NVKT, Online, OB. Chị nhìn bài toán này như thế nào?
Nguyễn Ngọc Phượng: Một chương trình dù thiết kế tốt đến đâu, nếu cơ chế kênh bán không phù hợp thì vẫn rất khó tạo ra kết quả. Mỗi kênh có đặc điểm khách hàng, nguồn lực và phương thức bán riêng, nên khi xây dựng cơ chế, câu hỏi tôi luôn đặt ra là: cơ chế này có thực sự tạo động lực cho lực lượng bán hàng không, và có phù hợp với mục tiêu chương trình không. Cùng một mục tiêu upsale, nhưng cách thúc đẩy trên kênh NVKT có thể rất khác so với Online hay OB. Việc của tôi là tìm ra điểm mà lợi ích của chương trình, lợi ích của kênh bán và nhu cầu khách hàng gặp nhau — chỉ khi cả ba cùng có lợi, chương trình mới chạy bền.

PV: Trong quá trình công tác, có chương trình kinh doanh nào chị từng tham gia mà đến bây giờ vẫn nhớ rất rõ không?
Nguyễn Ngọc Phượng: Có, và có lẽ đó là chương trình khiến tôi thay đổi cách nhìn về công việc của chính mình. Trước đây, việc tiếp cận khách hàng hộ gia đình được thực hiện qua hơn 10 chương trình hành động độc lập — chương trình bán thâm canh MyTV, chương trình bán thâm canh di động, chương trình 5S tại nhà khách hàng, chương trình nâng giá gói cước, chương trình giảm hủy... Mỗi chương trình vận hành riêng, dữ liệu riêng, đội ngũ riêng. Hệ quả là có những khách hàng trong cùng một ngày nhận nhiều cuộc gọi tư vấn khác nhau từ các kênh khác nhau, còn hơn 78% thuê bao phát triển mới chỉ dùng đúng một dịch vụ Internet Fiber, dù còn rất nhiều nhu cầu chưa được khai thác. Tôi cùng anh Nguyễn Minh Phương, Phó Tổng Giám đốc Tổng Công ty, đề xuất hợp nhất toàn bộ những chương trình rời rạc đó thành một chiến dịch Cross-sell toàn trình duy nhất, vận hành trên một nền tảng dữ liệu chung. Mục tiêu ban đầu chúng tôi đặt ra là 106.000 thuê bao chuyển đổi gói cước hoặc sử dụng thêm dịch vụ, tương đương khoảng 140 tỷ đồng doanh thu tăng thêm — hoàn toàn từ tập khách hàng Fiber hiện hữu, không phụ thuộc vào phát triển thuê bao mới. Đó là một mục tiêu khá tham vọng vì trước giờ tăng trưởng chủ yếu đến từ thuê bao mới. Giai đoạn khó nhất là những tuần đầu hợp nhất dữ liệu và thuyết phục các đơn vị chấp nhận bỏ chương trình quen thuộc của mình để dùng chung một kịch bản. Nhưng khi hệ thống chạy ổn định, kết quả vượt xa những gì chúng tôi kỳ vọng: chương trình đạt 448.000 thuê bao sử dụng thêm dịch vụ, mang lại 260 tỷ đồng doanh thu tăng thêm — đạt 185% so với mục tiêu ban đầu; ARPU dịch vụ băng rộng tăng từ 147.000 lên 160.000 đồng, còn ARPU tính theo quy mô hộ gia đình đạt 175.000 đồng mỗi hộ. Mô hình được triển khai đồng bộ tại 63 tỉnh, thành phố và sau đó được Hội đồng Sáng kiến cấp Tổng Công ty và cấp Tập đoàn công nhận là sáng kiến. Khoảnh khắc tôi nhớ nhất không phải lúc nhìn con số 260 tỷ trên báo cáo, mà là lúc nhìn biểu đồ thuê bao cross-sell tăng đều qua từng tháng và nhận ra: chúng tôi không chỉ hoàn thành một chỉ tiêu, mà đã thực sự thay đổi cách cả hệ thống vận hành — từ nhiều chương trình rời rạc thành một quy trình thống nhất.
PV: Một điểm đặc thù trong công việc của chị là thiết kế bộ chỉ số điều hành. Chị nhìn vai trò của các chỉ số này như thế nào?
Nguyễn Ngọc Phượng: Tôi hay ví bộ chỉ số điều hành như bảng đồng hồ của một chiếc xe đang chạy đường dài - không thể chỉ nhìn điểm đến mà bỏ qua tốc độ, mức nhiên liệu hay các cảnh báo dọc đường. Một chương trình kinh doanh cần cả chỉ số kết quả - doanh thu, thuê bao, ARPU - lẫn chỉ số tiến trình - mức độ triển khai, độ tiếp cận, năng suất, tỷ lệ chuyển đổi, tùy đặc thù từng chương trình. Tôi luôn cố gắng thiết kế bộ chỉ số theo hướng ít nhưng đúng: đo được, có ý nghĩa điều hành, và quan trọng nhất là nhìn vào đó phải biết ngay cần làm gì tiếp theo. Một KPI tốt không phải là KPI có thật nhiều con số; một KPI tốt là KPI giúp người quản lý ra được quyết định.
PV: Khi điều hành chương trình trên phạm vi toàn quốc, chị làm thế nào để kết nối giữa Ban Điều hành và các địa bàn?
Nguyễn Ngọc Phượng: Tôi tự nhận mình là một đầu mối kết nối hai chiều. Một chiều là từ Ban Điều hành xuống: mục tiêu, định hướng, chính sách, yêu cầu triển khai. Chiều ngược lại là từ địa bàn lên: thực tế thị trường, khó khăn, phản hồi của lực lượng bán hàng, dữ liệu và những vấn đề phát sinh ngoài dự kiến. Nếu chỉ truyền đạt một chiều thì đó chưa phải là điều hành, mà chỉ là phổ biến thông tin. Điều hành đúng nghĩa là phản hồi liên tục: tôi cần hiểu địa bàn đang gặp khó ở đâu để tham mưu lại cho Ban Điều hành, đồng thời giúp địa bàn hiểu đúng mục tiêu để có phương án triển khai phù hợp. Như với chương trình Cross-sell toàn trình, cái khó không phải là thiết kế một cơ chế chung cho 63 tỉnh, thành, mà là để cơ chế đó được từng địa bàn — vốn rất khác nhau về thị trường và nguồn lực — chuyển hóa thành cách làm phù hợp với mình. Một chương trình toàn quốc thành công không chỉ vì có cơ chế tốt trên giấy, mà vì cơ chế đó thực sự sống được ở từng địa bàn cụ thể.
PV: Chị có thể chia sẻ vai trò của dữ liệu trong công tác điều hành?
Nguyễn Ngọc Phượng: Với tôi, dữ liệu không chỉ để tổng hợp báo cáo — dữ liệu phải giúp mình nhìn thấy điều gì đang thực sự xảy ra và quyết định cần làm gì tiếp theo. Nếu một địa bàn có doanh thu thấp, câu hỏi của tôi không dừng ở “tại sao chưa đạt”, mà phải đi sâu hơn: lượng khách hàng tiềm năng còn bao nhiêu, tỷ lệ tiếp cận ra sao, năng suất bán thế nào, chính sách hay quy trình có đang là điểm nghẽn không. Chỉ khi phân tích đến tận nguyên nhân, mình mới đưa ra được giải pháp đúng chỗ, thay vì một giải pháp chung chung. Chỉ số kết quả cho biết đã đi được bao xa; chỉ số tiến trình cho biết đang đi như thế nào và có cần điều chỉnh ngay hay không.
PV: Có khi nào chương trình triển khai thực tế không như kỳ vọng? Chị xử lý thế nào?
Nguyễn Ngọc Phượng: Chắc chắn có, và tôi nghĩ bất kỳ ai làm chương trình đủ lâu cũng sẽ gặp. Không có chương trình nào dự báo được 100% mọi tình huống thị trường. Điều quan trọng không phải là tránh sai số, mà là phát hiện và phản ứng nhanh đến đâu. Tôi thường nhìn lại theo ba bước: dữ liệu — nguyên nhân — giải pháp. Trước tiên xác định vấn đề thực sự nằm ở đâu — sản phẩm, chính sách, khách hàng, kênh bán hay cách triển khai — rồi mới điều chỉnh, với nguyên tắc là vẫn giữ mục tiêu chung. Tôi không ngại điều chỉnh giữa chừng. Với tôi, điều hành tốt không phải là cố bảo vệ thiết kế ban đầu bằng mọi giá, mà là biết đúng thời điểm cần thay đổi để đạt mục tiêu tốt hơn.
PV: Công việc có nhiều giai đoạn cao điểm. Chị làm thế nào để giữ sự tỉnh táo và năng lượng?
Nguyễn Ngọc Phượng: Tôi nghĩ càng làm công việc có nhiều đầu việc, càng phải học cách quản lý chính mình trước khi quản lý công việc. Tôi thường phân loại việc theo mức độ quan trọng và khẩn cấp, chuẩn bị sớm cho những giai đoạn cao điểm thay vì đợi đến sát ngày, và cố gắng không để những việc quan trọng bị chìm giữa quá nhiều việc vụn. Ngoài công việc, tôi giữ thói quen chạy bộ vào sáng sớm, trước khi guồng quay của một ngày mới bắt đầu. Đó gần như là khoảng thời gian duy nhất trong ngày tôi không nhìn vào số liệu hay tin nhắn công việc — chỉ có nhịp thở và bước chân. Cũng chính trong những buổi chạy như vậy, đầu óc lại thường nghĩ thông suốt hơn về một vướng mắc nào đó của chương trình mà cả ngày hôm trước tôi chưa gỡ được. Chạy bộ cũng cho tôi một bài học khá giống với công việc điều hành: không phải hôm nào cơ thể cũng sẵn sàng để chạy nhanh, và ép mình chạy hết sức mỗi ngày chỉ khiến mình kiệt sức sớm. Có hôm phải tăng tốc, có hôm chỉ nên giữ nhịp chậm, thậm chí có hôm phải chấp nhận chạy ngắn hơn dự định. Điều quan trọng không phải là buổi nào cũng đạt phong độ tốt nhất, mà là duy trì được đều đặn và biết lắng nghe cơ thể để đi đường dài. Tôi nghĩ điều hành một chương trình kinh doanh cũng vậy — quan trọng không phải lúc nào cũng chạy nước rút, mà là biết phân phối sức để không đuối giữa chừng.
PV: Theo chị, công việc quản lý và điều hành chương trình kinh doanh đang thay đổi như thế nào khi VNPT đẩy mạnh chuyển đổi số và ứng dụng dữ liệu?
Nguyễn Ngọc Phượng: Thay đổi rõ nhất là chúng tôi đang chuyển từ cách điều hành dựa nhiều vào kinh nghiệm sang điều hành dựa trên dữ liệu — và tôi nghĩ hai yếu tố này ngày càng bổ trợ cho nhau, chứ không thay thế nhau. Dashboard, dữ liệu trực tuyến và các công cụ số giúp rút ngắn đáng kể thời gian tổng hợp, đồng thời cho phép nhận diện sớm địa bàn chậm tiến độ, chỉ tiêu bất thường hoặc điểm nghẽn trước khi nó ảnh hưởng đến kết quả chung. AI sẽ còn mở rộng thêm khả năng phân tích, dự báo và hỗ trợ đề xuất. Nhưng công nghệ vẫn chỉ là công cụ. Dashboard có thể cho biết một chỉ tiêu đang giảm, nhưng để hiểu vì sao giảm và nên xử lý thế nào thì vẫn cần tư duy kinh doanh, hiểu thị trường và hiểu con người — đó là phần việc mà tôi nghĩ máy móc chưa thể thay thế.
PV: Chị nghĩ thành tích của một người làm quản lý và điều hành chương trình nên được đo bằng điều gì?
Nguyễn Ngọc Phượng: Kết quả kinh doanh vẫn là thước đo quan trọng nhất - như con số 260 tỷ đồng doanh thu tăng thêm của chương trình Cross-sell toàn trình là minh chứng rõ ràng. Nhưng với người điều hành chương trình, tôi nghĩ còn có những thước đo khác ít được nhắc đến hơn: chương trình có được tổ chức tốt không, đơn vị triển khai có hiểu đúng ngay từ đầu không, tiến độ có được kiểm soát không, vướng mắc có được phát hiện sớm không, dữ liệu có chính xác không, thời gian xử lý có được rút ngắn không, và sau chương trình, cách làm chung có tốt hơn trước không. Đôi khi thành tích không phải là một con số tăng lên, mà là một quy trình được rút ngắn, một lỗi được loại bỏ, một điểm nghẽn được xử lý trước khi kịp gây ảnh hưởng, hoặc một cách làm mới được hình thành và có thể tái sử dụng. Tôi luôn mong mỗi chương trình khi kết thúc không chỉ để lại kết quả, mà còn để lại kinh nghiệm, dữ liệu và một cách làm tốt hơn cho chương trình tiếp theo.
PV: Khi được đề cử Người lao động tiêu biểu năm 2026, điều đầu tiên chị nghĩ đến là gì?
Nguyễn Ngọc Phượng: Tôi rất vui và trân trọng sự ghi nhận này. Nhưng điều đầu tiên tôi nghĩ đến lại là những đồng nghiệp và các anh, các chị, các em – những VNPTers tại các địa bàn VNPT Tỉnh/Thành phố đã cùng tôi triển khai các chương trình. Chương trình Cross-sell toàn trình mà tôi vừa kể có lẽ là dấu ấn rõ nhất trong hành trình của tôi ở VNPT VinaPhone - không chỉ vì kết quả kinh doanh, mà vì đó là công sức của rất nhiều đơn vị: từ VNPT-Net, VNPT-IT, VNPT-Media cung cấp và làm sạch dữ liệu, đến các địa bàn Tỉnh/ Thành phố trực tiếp triển khai và đội ngũ kỹ thuật, giao dịch viên tiếp xúc khách hàng mỗi ngày. Tôi cũng biết ơn sự định hướng sát sao của Ban Tổng Giám đốc Tổng Công ty, các anh/chị Lãnh đạo Ban, Lãnh đạo Trung tâm tại VNPT VinaPhone trong suốt quá trình xây dựng và triển khai, cũng như sự đồng hành trực tiếp của Sếp Nguyễn Minh Phương, Phó Tổng Giám đốc Tổng công ty, khi cùng tôi hoàn thiện và đề xuất giải pháp này lên Hội đồng Sáng kiến Tập đoàn. Nếu không có sự chỉ đạo, tin tưởng và phối hợp của cả hệ thống, mô hình sẽ mãi chỉ nằm trên bản thiết kế. Một chương trình có thể bắt đầu từ một ý tưởng, một chính sách hay một bộ chỉ số, nhưng để tạo ra kết quả thì phải có cả một hệ thống cùng hành động: có người nghiên cứu sản phẩm, có người xây dựng chính sách, có người phát triển hệ thống, xử lý dữ liệu, triển khai tại địa bàn và trực tiếp tiếp xúc khách hàng. Tôi có thể là người thiết kế và điều hành chương trình, nhưng kết quả cuối cùng luôn là kết quả của cả tập thể. Vì vậy, tôi xem sự ghi nhận này vừa là niềm vui, vừa là một trách nhiệm để mình tiếp tục làm tốt hơn nữa.
Nếu chọn một từ để nói về công việc của mình
Nguyễn Ngọc Phượng: Tôi chọn từ “TẠO CHUYỂN ĐỘNG”. Vì công việc của tôi không dừng lại ở việc xây dựng một chính sách hay một chương trình — điều tôi hướng đến là cả một chuỗi chuyển hóa: từ định hướng tạo thành chương trình, từ chương trình tạo thành hành động, từ hành động tạo thành kết quả, và từ kết quả tiếp tục tạo ra cách làm tốt hơn cho lần sau. Tôi thấy mình may mắn khi được làm công việc có cơ hội nhìn thấy trọn vẹn cả quá trình ấy. Có thể một ngày làm việc sẽ đầy những bảng số liệu, những cuộc họp, những lần trao đổi với các đơn vị và cả những việc phải điều chỉnh gấp. Nhưng điều tạo động lực cho tôi luôn là khoảnh khắc nhìn thấy một ý tưởng ban đầu — tưởng như chỉ nằm trên giấy — thực sự tạo ra chuyển động trong kinh doanh.
“Tôi không nghĩ mình là người đứng sau những con số. Tôi là người cùng tham gia tạo ra những con số đó — từ thiết kế chương trình, xây dựng chính sách, quản trị mục tiêu, thiết kế bộ chỉ số, đến điều hành triển khai và tối ưu trên thực tế.”
“Điều tôi tự hào không phải là mình đã làm được bao nhiêu chương trình, mà là mỗi chương trình đi qua đã giúp chúng tôi hiểu khách hàng hơn, điều hành tốt hơn và tạo ra kết quả tốt hơn.”
Tôi tin rằng trong một tổ chức lớn, mỗi người đều có một vị trí để tạo ra giá trị. Điều quan trọng không phải là mình đứng ở đâu, mà là ở vị trí đó, mình làm cho công việc tốt hơn như thế nào.
Với tôi, quản lý và điều hành chương trình kinh doanh là hành trình biến một mục tiêu thành một chương trình có thể triển khai, biến chương trình thành những hành động cụ thể, và biến những hành động đó thành kết quả. Được đồng hành cùng đồng nghiệp và các địa bàn trong hành trình ấy đó chính là điều khiến tôi tự hào và muốn tiếp tục đóng góp.
Khép lại cuộc trò chuyện, chúng tôi càng hiểu rõ hơn sức nặng của những "con số biết nói" trên bảng xếp hạng doanh thu toàn quốc. Để có được sự bứt phá nơi tiền tuyến, không thể thiếu vắng một hậu phương vững chắc với những con người ngày đêm miệt mài phân tích, điều phối và kiến tạo đường hướng như chị Nguyễn Ngọc Phượng. Danh hiệu Người lao động tiêu biểu VNPT VinaPhone năm 2026 chính là sự ghi nhận xứng đáng nhất cho những nỗ lực thầm lặng nhưng đầy sức mạnh ấy.
Thu Hoài