Gặp mẹ lần cuối: Chuyên của người lính thông tin
Thứ Tư, 17/12/2025 07:58
Lượt xem: 203
Giữa những ngày bão lũ cuồn cuộn nuốt trọn Quy Nhơn – Gia Lai, nơi sóng gió xé rách hạ tầng và ánh đèn tín hiệu chập chờn như hơi thở cuối cùng của mạng lưới, những người lính thông tin vẫn kiên cường bám trụ. Họ giữ lấy từng sợi dây kết nối như giữ mạch sống cho hàng vạn con người.
Trong số đó có anh Lê Hồng Thuận, kỹ thuật viên VNPT Lâm Đồng, người đã rời nhà từ nửa tháng trước trong lời dặn dò yêu thương của mẹ già. Anh không ngờ rằng khoảnh khắc ấy lại là lần cuối cùng mẹ tiễn anh đi. Khi đang ngập mình giữa bùn đất, dây cáp và những trụ BTS nghiêng ngả, anh nhận tin mẹ qua đời. Tin nhắn ngắn gọn nhưng như một nhát cắt: “Mẹ mất rồi, Thuận ơi…” trong khoảnh khắc, tiếng gió bão như lặng đi. Cả vũ trụ thu lại trong một nỗi đau nghẹn thắt. Nhưng bão ngoài kia vẫn cuồng nộ, và đường về nhà thì bị chia cắt bốn bề, đường sắt tê liệt, đường bộ vỡ nát, những tuyến đèo trượt lở như không chừa một hy vọng nào cho người con đang tuyệt vọng tìm đường về bên mẹ. Thời gian liệm đã định, mỗi phút trôi qua là một nhát dao cứa vào tim. Quyết định duy nhất trong tâm bão: phải về bằng mọi cách anh Thuận bỏ lại đồ đạc, bỏ lại cả sự an toàn mong manh của vùng tâm bão. Chỉ mang theo trong mình một lời khấn thầm: “Mẹ ơi, con đang về…”. Có đoạn anh phải lội bộ hàng cây số giữa nước sâu tới thắt lưng, bùn ngập quánh như níu chân người. Những chiếc xe tải cứu trợ đi qua đều chật kín, nhưng thấy người kỹ thuật viên áo xanh lấm lem, họ cũng cố nới thêm chỗ cho anh đứng bám vào thùng xe. Được vài cây số, đường lại tắc, anh lại xuống, lại đi bộ, lại băng qua những đoạn đường chẳng ai dám chắc còn an toàn, mưa táp vào mặt rát buốt, dạ dày trống rỗng, bàn chân rã rời nhưng trái tim thì chỉ có một nhịp đập duy nhất: kịp về nhìn mẹ lần cuối. Hành trình của ý chí – và của tình yêu Suốt chặng đường dài, anh Thuận không còn phân biệt ngày hay đêm chỉ còn những bước chân gấp gáp trên đất đá trơn trượt; chỉ còn tiếng thở hổn hển của một người con đang đua với số phận.
Và rồi, như một phép màu dành cho lòng hiếu thảo, anh đặt chân về tới Lâm Đồng khi trời vừa tạnh mưa. Anh chạy vào nhà, đôi chân khuỵu xuống khi nhìn thấy linh cữu của mẹ. Chiếc áo công nhân VNPT bê bết bùn đất không kịp thay, anh quỳ xuống, đặt tay lên quan tài lạnh buốt. Anh đã kịp về, kịp nhìn mẹ lần cuối, kịp nói lời tiễn biệt mà trái tim đã nén lại suốt cả chặng đường xuyên bão lũ. Chiếc áo ướt sũng, đôi bàn tay nứt nẻ, gương mặt sạm đi vì gió, tất cả trở thành chứng tích của một hành trình không chỉ chống chọi với thiên nhiên, mà còn là cuộc chạy đua với tình mẫu tử thiêng liêng. Một người lính thông tin đã hoàn thành nhiệm vụ không chỉ với ngành, mà còn với chính gia đình mình.

Đan Phương