Gói quà đầy ắp những tấm lòng

Phan Trần Đức Trung  •  15:41 thứ ba ngày 27/07/2021
Ngày 09/07/2021 vừa qua TP.HCM TP. Hồ Chí Minh thân thương của chúng tôi đã bước vào chu kỳ 15 ngày đầy thử thách, thực hiện cách ly xã hội toàn Thành phố theo tinh thần của Chỉ thị số 16 của Chính Phủ. Khi đại dịch bùng nổ, việc áp dụng chỉ thị 16 là rất cần thiết để ngăn Đại dịch tàn phá thành phố của chúng tôi. Tuyến đầu có đội ngũ y tế và các cán bộ đang chống dịch thì chúng tôi là những người dân, những nhân viên kinh doanh của VNPT HCM chúng tôi cũng nhận thức rõ điều đó, mọi công việc cần đi lại nhiều tiếp xúc Khách hàng cũng đành phải gác lại. Chuyển sang việc ở yên và làm việc tại nơi cơ quan công tác, hoặc phải làm việc tại nhà, nhưng điều đó cũng không ngăn tinh thần quyết tâm của tập thể anh em trong đơn vị, ai cũng cố gắng và nỗ lực để mong giữ được doanh thu, công việc và thu nhập để nuôi sống gia đình của mình.
Gói quà đầy ắp những tấm lòng

Nhưng mọi tinh thần và quyết tâm đều không ngăn được cảm xúc chua xót và nhói lòng hơn cả khi thấy hình ảnh Thành phố trù phú, tấp nập hàng hóa, dòng người vội vã qua lại thì nay đổi lại là cảnh đìu hiu, cảnh con đường dài buồn bã với chỉ 1 2 chiếc xe chạy vội vã về nhà, những khu chợ đóng cửa một cánh im ắng đáng sợ và những cảnh đời không biết đi đâu và về đâu trong cơn đại dịch này. Thành phố như bị đánh gục thêm nữa khi tin dữ ập về với 3 khu chợ đầu mối lớn nhất TP.HCM đều phát hiện ca bệnh, Lãnh đạo TP phải buộc lòng ra quyết định đóng cửa 3 khu chợ đầu mối cung cấp hàng hóa lương thực cho TP.HCM và mọi chuyện mà tôi thấy trong phim ảnh hoặc những câu chuyện viễn vông dường như đang diễn ra trước mắt.

1 ký hành là món rau thuộc loại cho kèm khi mua rau củ quả thì nay lên đến 200.000 đ một ký, một bông cải đã cũ giá 90.000đ, cà chua dưa leo bán theo trái. Người bán ngoài chợ tự phát thì luôn miệng rao: Mua nhanh, ngày mai là không còn, ngày mai chỉ còn mì gói… giá 1 đồng không bớt. Trứng gà bình thường bán theo vỉ thì nay mỗi người dân chỉ được mua 1 chục trứng. Thịt cá giá đều tăng 50-70% ngày thường Điều mà tôi cảm thấy buồn và thất vọng là cách mà một bộ phận người dân đứng sắp hàng dài trong siêu thị, vơ vét những gì còn có thể để đem bày ra ngay trước cửa siêu thị để bán lại với giá gấp đôi.

Chúng tôi luôn tin rằng với quyết tâm đồng lòng chống dịch TP sẽ có cơ hội để sống lại, nhưng việc đứt gãy nguồn cung cấp lương thực dồi dào từ các khu chợ đầu mối lại trở thành mối lo ngại lớn nhất đối với mọi tầng lớp người dân của TP, ngay cả những tầng lớp thu nhập cao trước đây sống chưa từng lo đến miếng ăn của TP thì nay 1 đĩa rau tươi ngon cũng là điều xa xỉ nhất.

Những bài học ngày xưa mà ông bà và thầy cô dạy, nay lại càng ý nghĩa hơn nữa

Một miếng khi đói bằng một gói khi no.

Bữa ăn phung phí ngày nào, giờ đi làm buổi trưa chúng tôi chỉ còn mì gói, Việc thiếu lương thực trong cơn đại dịch này là điều thử thách lớn nhất mà anh em tôi đang phải đối mặt.

Để chia sẽ những khó khăn với anh em đang làm việc tại TP.HCM, những người bạn, anh em VNPT Lâm Đồng đã thấy rõ được điều mà anh em tại HCM đang phải gồng mình gánh chịu. Ngày 15/07/2021 những chuyến xe mang đầy bó rau, củ quả đầy ắp được chở về đơn vị tôi. Tôi đã cố kiềm cảm xúc của mình rồi nhưng đã chẳng thể khi thấy trên bàn làm việc của chúng tôi là những gói rau xanh, những trái bí, trái cà tím, củ su hào xanh ươm. Chúng tôi nhận mà trong lòng đầy biết ơn và cảm động. Món quà tuy không nhiều, chỉ là một bữa ăn thêm rau củ, nhưng đối với anh em tôi những túi quà đó lại chan chứa tình người, tình đồng đội đang lưu giữ những giá trị và truyền thống của VNPT: “Nghĩa tình”. Từ những ngày đầu thành lập cho đến nay, mặc dù tôi là thế hệ đi sau nhưng trong lòng tôi đều thấm nhuần truyền thống đó, đặc biệt là trong thời điểm này, với cơn đại dịch tồi tệ chúng tôi như những chứng nhân chứng kiến giá trị đó ngay trước mắt mình.

Đó là hình ảnh của Đoàn xe chở những món quà của các bạn VNPT Lâm Đồng tập trung tại Trung Tâm Kinh Doanh VNPT HCM, Lãnh đạo TT và Công Đoàn chia nhỏ những túi quà, chắt chiu từng bó rau để gửi về các đơn vị trực thuộc tuyến đầu đang công tác. Hình ảnh những bó rau có mặt ngay trước mắt chúng tôi đã thể hiện rất nhiều thông điệp mà mọi câu từ không thể diễn đạt được: đó là đại diện cho mối liên kết vô hình mà đầy nhân văn trong VNPT chúng ta hiện nay, tinh thần lá lành đùm lá rách, lá rách ít đùm lá rách nhiều. Bản thân tôi và anh em trong đơn vị, tuy món quà không thể làm chúng tôi no trong những ngày sắp tới, những món quà mà anh em tại phương xa gửi chúng tôi đó là những món quà gửi gắm sự lạc quan và chia sẻ về cuộc sống khó khăn trong cơn đại dịch, dẫu có gì đi nữa sau cơn mưa trời sẽ lại sáng, vẫn còn đâu đó những tấm lòng hào hiệp, những con người sống vì con người và chúng tôi biết rằng chúng tôi vẫn còn có những bàn tay sẽ hỗ trợ sẽ cùng nhau san sẻ những nỗi lo của chúng tôi trong cơn khốn đốn nhất.

Ở đời, như lời bác dạy nhân dân ta hai chữ đồng bào, tôi nhận thấy trong VNPT mình vẫn hiện rõ chữ anh em, tương thân tương ái, đồng đội và cuối cùng là đồng bào. Nghĩa tình gắn bó, tương thân tương ái.

Tôi mong rằng, sẽ còn mãi những hình ảnh chuyến xe chở đầy tình người, những món quà mang đầy hi vọng sẽ đến những nơi khác của Việt Nam, những nơi còn khó khăn hơn TP.HCM gấp trăm lần, những nơi đang là tuyến đầu chống dịch để ở đó những người con của Việt Nam và anh em của VNPT chúng ta sẽ mãi nắm trọn bàn tay để cùng nhau vươn lên và chúng ta lại san sẻ gói quà đầy ắp những tấm lòng.

Tố Hữu: 1974 có viết

 Quê hương ta một dải

Từ Đất Mũi Cà Mau

Đến địa đầu Móng Cái

….

Nước ta liền một dải

Như máu chảy trong mình.

Địch muốn chia đôi mình,

Chia làm sao cho được.

Bình luận

* Nhập tiếng Việt có dấu