Tập đoàn BCVTVN

Gian nan hành trình thư báo

Thứ Tư, 18/04/2007, 14:24

Hình ảnh những chuyến xe bưu chính trên khắp nẻo đường đất nước dường như đã trở nên quen thuộc với xã hội. Nhưng có lẽ còn ít người biết được đằng sau những chuyến xe ấy, là những vất vả âm thầm của những người công nhân vận chuyển bưu chính. Họ đang ngày đêm bắc nhịp cầu vui nối liền khoảng cách giữa mọi miền Tổ quốc...

Những chuyến đi lúc nửa đêm

Đoàn phóng viên chúng tôi có mặt tại Trung tâm Bưu chính Liên tỉnh và Quốc tế Khu vực 1 (VPS1) vào lúc 1h30 sáng để kịp theo chuyến xe Bưu chính lên miền Tây Bắc. Theo kế hoạch, chúng tôi sẽ bám theo hành trình của một xe thư báo tuyến Hà Nội - Yên Bái - Lào Cai - Lai Châu. Anh Nguyễn Văn Bản, Trưởng phòng Nghiệp vụ VPS1 đưa chúng tôi vào thăm sàn giao nhận tại tầng 1 và giới thiệu cho chúng tôi làm quen với anh Nguyễn Văn Khang, lái xe đưa chúng tôi đi.

Thư, bưu phẩm, bưu kiện sau khi được gom về Trung tâm đã được phân loại và chuyển xuống sàn giao nhận, công tác của ca trực đêm là phân hướng và bàn giao cho đội xe. Theo đúng lịch trình là 2 giờ sáng, sau khi nhận hàng, các xe thư báo sẽ tập trung tại Nhà in báo Nhân dân trên đường Trần Quang Khải để nhận báo. Anh Bản thông báo cho chúng tôi biết, khoảng 2 giờ 45 việc giao nhận báo sẽ bắt đầu, vì thông thường báo Nhân dân ra vào lúc 2 giờ. Mọi công đoạn nếu được thực hiện đúng giờ thì lộ trình của tuyến đường thư sẽ được bảo đảm. Tuy nhiên, trên thực tế bình quân trong tuần thường có đến 4 ngày Báo Nhân dân ra chậm nên lịch trình của cả tuyến đường thư bị chậm lại. Đây cũng là một khó khăn cho mạng lưới phân phát thư báo tại các tỉnh vùng sâu vùng xa, anh em bưu tá tại các tuyến đường thư cấp II, cấp III sẽ phải phát thư báo rất muộn để đảm bảo 93% các xã trên cả nước được phát báo Nhân dân trong ngày.

2 giờ 45 phút khi chúng tôi cùng đoàn xe có mặt tại Nhà in báo Nhân dân, báo vẫn chưa ra. Hơn 10 chiếc xe chuyên dụng đã sẵn sàng tại cửa giao nhận. 3 giờ 15, báo ra và công tác giao nhận mới bắt đầu. 4 giờ sáng, chúng tôi bắt đầu rời Hà Nội. Hôm nay thời tiết đẹp, sẽ không có mưa, thật may cho các nhà báo, nếu thời tiết mà xấu thì khổ lắm đấy. Câu nói mộc mạc và nụ cười thân thiện của anh Khang lái xe thư đã hé mở cho chúng tôi biết sự khó khăn của mỗi hành trình, đặc biệt là đường lên miền Tây Bắc Tổ quốc.

Câu chuyện về cước phí và những chuyến hàng đặc biệt

Xe phóng viên chúng tôi chạy sau xe thư báo. Trên đường, cảm giác hăm hở, tò mò về chuyến đi của chúng tôi đã được anh Bản chia sẻ. Anh kể rất nhiều chuyện về những con người gắn bó với các tuyến đường thư, về các tình huống giở khóc, giở cười của anh em lái xe khi gặp phải sự cố thời tiết... Nhưng có lẽ câu chuyện về những chuyến hàng nhẹ tênh về trọng lượng mà lại vô cùng nặng nề về trách nhiệm là ấn tượng nhất. Đó là những chuyến xe đột xuất không nằm trong hành trình, chỉ chở hai ba chiếc thùng tôn rất nhỏ nhưng trách nhiệm của anh em khi vận chuyển lại rất lớn. Trong thùng tôn là các văn bản hỏa tốc và tối quan trọng của Trung ương. Với tính quan trọng của chuyến hàng như vậy thì mức cước phí phải tương xứng? Chúng tôi đặt câu hỏi. Anh Bản cho biết không phải như vậy vì với các công văn tài liệu của các cơ quan Trung ương thì ngành bưu chính phải có trách nhiệm vận chuyển và cước phí vẫn tính theo đúng trọng lượng. Với loại hàng hoá đặc biệt này thì không kể thời điểm nào, khi có yêu cầu là anh em sẽ phải ngay lập tức lên đường.

Khi thực hiện chia tách bưu chính viễn thông, sẽ có không ít khó khăn đặt ra cho lĩnh vực bưu chính. Thực hiện các dịch vụ công ích là việc lớn. Đã là công ích thì không thể tính chuyện lời lãi, nếu không muốn nói là phi bù lỗ. Chỉ cần một làm một phép so sánh đơn giản là đã thấy. Vào năm 1997 khi giá xăng dầu ở mức 2500 đồng/lit thì cước vận chuyển một thư bưu chính thường ở mức 800 đồng, nhưng đến nay khi giá cả thay đổi nhiều, giá 1 lít xăng đã tăng đến hơn 10.000 đồng, trong khi giá cước vận chuyển thư vẫn không tăng giá. Chỉ tính riêng vận chuyển ở đồng bằng đã lỗ chứ chưa nói đến vận chuyển ở các vùng sâu, vùng xa.

Tây Bắc, tuyến đường thư hiểm trở

Trong đoàn phóng viên chúng tôi, cũng có người đã lên Tây Bắc, nhưng để đi được hết các cung đường như hành trình lần này thì chưa có ai. Bởi thế trong sự tưởng tượng của chúng tôi, miền Tây Bắc đẹp với núi cao, đèo sâu, phong cảnh hữu tình. Nhưng với những người làm công tác bưu chính, thì đây là một tuyến đường thư cực kỳ gian khổ, với địa hình hiểm trở, nhiều đèo dốc, đường hẹp, chất lượng đường kém...đấy là chưa kể đến thường xuyên có mưa lũ, gây sạt lở đường. Đây cũng là một yếu tố ảnh hưởng trực tiếp đến thời gian giao nhận bưu phẩm, bưu kiện, thư báo.

Ngày đầu tiên của hành trình, sau bữa cơm trưa tại Thị trấn Bảo Yên - Lào Cai, chúng tôi bắt đầu được nếm mùi của đèo dốc và ổ gà. Những khúc cua tay áo liên tục, những cú sóc nảy tung người khỏi ghế, ai mà không có sức khoẻ tốt thì có lẽ khó giữ nổi bữa trưa trong bụng. Cái nắng chiều vùng biên cộng với cái nôn nao của cung đường đã lấy bớt đi phần nào hăm hở của cánh phóng viên. Ây thế mà anh lái xe nói, đoạn đường này chưa ăn thua gì, ngày mai đi Lai Châu, Điện Biên còn nhiều đèo dốc nữa và đèo Phađin mới là đoạn đáng nhớ. Với một đoạn đường chưa dài nhưng chúng tôi đã thật sự cảm nhận được những vất vả của người lái xe Bưu chính, qua đó càng thêm trân trọng những con người đã gắn bó với hành trình này mấy chục năm qua.

Ngày thứ hai, xe chạy từ Lào Cai sang giao báo tại Lai Châu. Đây là đoạn đường tương đối đẹp nhưng độ dốc cũng ngày một cao. Chúng tôi cũng đã dần quen với sự hiểm trở của tuyến đường Tây Bắc. Để đón kịp chuyến xe thư của hành trình Hà Nội lên Điện Biên, 13 giờ chiều, chúng tôi khởi hành từ thị xã Lai Châu xuôi dòng Nậm La để về Điện Biên. Dòng Nậm La vào mùa khô, mực nước thấp hơn nhiều càng khiến cảm giác vực dốc như hiểm trở hơn. Chúng tôi đến lòng chảo Điện Biên khi mặt trời đã khuất bóng và cùng lúc đó chuyến xe thư từ Hà Nội vừa lên. Chớp được khoảnh khắc này, nhóm phóng viên truyền hình VTV1 và VTC đã kịp ghi lại hình ảnh của người lái xe, lưng áo đẫm mồ hôi, thoăn thoắt chuyển những kiện bưu phẩm cho nhân viên Bưu điện Trung tâm Tp. Điện Biên. Nói chuyện với Phó Giám đốc Bưu điện tỉnh Điện Biên Lò Văn Khỏ, chúng tôi lại thêm một lần được nghe những câu chuyện cảm động về những con người làm công tác vận chuyển thư báo tới vùng cao. Những câu chuyện về ứng cứu các chuyến xe thư báo khi gặp bão lũ thì rất nhiều, nhưng một kỷ niệm ông Khỏ không thể quên là vào mùa đông năm 2001, sau khi giao thư cho Bưu điện, trên đường trở về Hà Nội, hai anh lái xe của VPS1 là anh Canh và anh Khoa khi đến dốc Vườn Đào (giữa đèo Pha Đin) thì một lái xe bị ốm không thể chạy được, trời đêm giá rét, đường xấu, các anh không thể vượt đèo được nên đành phải lùi vào cung giao thông gần đó. Cung đường không nhà cửa, không hàng quán, đến 24 giờ đêm, ông Khỏ đã cùng anh em mang cháo đến để ứng cứu.

Trưa ngày thứ 3 của hành trình, chúng tôi rời Điện Biên về Hà Nội, tuyến đường sẽ vượt đèo Pha Đin. Đúng như mọi người vẫn nói, đi Tây Bắc mà không đi đường bộ thì không phải là đi Tây Bắc. Đường đèo Pha Đin đang được nâng cấp. Cũng may cho đoàn chúng tôi là thời tiết nắng ráo, nếu chỉ mưa nhỏ thôi chắc chắn nhiều đoạn đường sẽ không qua nổi. Có những đoạn đường dài vài km đang thi công, bụi mù mịt không nhìn thấy đường, có những đoạn hai xe đi ngược chiều nhau phải dừng lại để bụi lắng xuống mới dám đi tiếp. Mặc dù cửa kính xe đã đóng chặt nhưng chúng tôi vẫn cảm nhận được cái vị hăng hăng, nồng nồng của bụi đất xông vào mũi. Bụi nhiều đến nỗi ngồi trong xe mà phóng viên Mạnh Hà của Đài Truyền hình Kỹ thuật số VTC phải lấy túi nylong để bọc máy quay lại.

Tâm sự của người 20 năm lái xe Bưu chính

hspace=20Người lái xe bưu chính có biển số xe 29S - 3774 đã cùng chúng tôi trên suốt chặng đường thư của rừng núi Tây Bắc là anh Nguyễn Văn Khang. Năm nay anh bước sang tuổi 47 và cũng tròn 20 năm gắn bó với nghề lái xe Bưu chính. Bắt đầu chạy tuyến đường thư Tây Bắc từ năm 1997, anh Khang cho biết trung bình mỗi tháng anh thực hiện 6 chuyến đường thư Tây Bắc, cứ 3 ngày đi thì được nghỉ một ngày, sau đó lại chạy các tuyến ngắn trong ngày. Như vậy mỗi tháng người đàn ông này phải vắng nhà 18 ngày. Được biết ở VPS1, mọi người vẫn gọi các anh là những tài xế 2 in 1 bởi bên cạnh việc lái xe còn kiêm luôn công việc giao nhận bưu phẩm. Khi chúng tôi hỏi: Anh thường xuyên vắng nhà và những chuyến đi thường bắt đầu vào lúc nửa đêm thì chị nhà thế nào? Lặng im trong giây lát, đưa ánh mắt về phía xa, anh Khang nói: những bà vợ của người lái xe Bưu chính như chúng tôi thật sự là những người biết thông cảm và biết chia sẻ với công việc của chồng.

Vất vả nhưng thu nhập chưa cao nếu so với việc chạy xe bên ngoài, nhưng, anh Khang vẫn luôn hài lòng với công việc của mình...

Theo VNPT
Vi trí 1 Vị trí 2

VĂN HÓA VNPT

   

VNPT là doanh nghiệp có bề dày truyền thống gắn liền với lịch sử, truyền thống của ngành Bưu điện Việt Nam, một truyền thống hào hùng, vẻ vang được xây đắp nên bởi mồ hôi và cả xương máu của các thế hệ người Bưu điện và được đúc kết bởi 10 chữ Vàng “Trung thành - Dũng cảm - Tận tuỵ - Sáng tạo - Nghĩa tình”.

Với truyền thống ấy, ngành Bưu điện và VNPT đã làm nên kỳ tích tăng tốc phát triển, hiện đại hóa Bưu chính Viễn thông Việt Nam ngang tầm thế giới, được Đảng, Nhà nước và Nhân dân ghi nhận là ngành đi đầu trong sự nghiệp Đổi mới.

Trước những thách thức của cạnh tranh và hội nhập quốc tế, VNPT đã và đang nỗ lực vượt bậc để trở thành Tập đoàn kinh tế VT-CNTT và Truyền thông hàng đầu Việt Nam, có uy tín trên trường quốc tế, tiếp nối xứng đáng truyền thống vẻ vang của Ngành.

Nội lực nền tảng để thực hiện được những mục tiêu đó chính là Văn hóa VNPT – những giá trị đã được kết tinh từ năm 1945 đến nay và bây giờ tinh thần cốt lõi là “VNPT – Cuộc sống đích thực”, bao gồm tạo dựng con người VNPT đích thực, xây dựng môi trường VNPT đích thực, làm ra sản phẩm VNPT đích thực. Với mục tiêu và ý nghĩa đó, VNPT ban hành Sổ tay Văn hóa: “VNPT – Cuộc sống đích thực” để "Lãnh đạo tiên phong, trên dưới đồng lòng" vì "Mái nhà chung VNPT" phát triển nhanh, vượt trội, bền vững.

Địa chỉ liên kết

Vị trí 3